CÚC HỌA MI - LẬP ĐÔNG HÀ NỘI!

Nơi tôi đứng đây, giữa bầu trời Hà Nội, rợp trời những cánh đồng họa mi, loài hoa bé nhỏ xinh đẹp gọi đông về.. Loài hoa mang theo những câu chuyện, những trắc ẩn trong lòng, liệu có chăng ai biết đến ?
Tôi yêu loài hoa này, yêu cái sự tinh khôi, thuần khiết trong những cánh hoa bé nhỏ, và tôi yêu trời đông lạnh lẽo Hà Nội được sưởi ấm bởi những cánh hoa .. Yêu cả những câu chuyện nhỏ... 
Chuyện kể rằng, Belides - Nữ thần chăm sóc các khu rừng xinh đẹp đang nhảy múa với Ephigeus, người nữ thần dành trọn trái tim .. Sự thanh khiết, sáng như ngọc đó vô tình lọt vào mắt của Vertumurus - vị thần cai quản những vườn cây dạo chơi ngang qua đó. Blides phải chạy trốn khỏi sự truy đuổi của Vertumurus, tình yêu của nàng, cuộc sống của nàng gần như không còn như trước nữa.. Để bảo vệ nàng khỏi sự săn đuổi, nữ thần Flora - nữa chúa của các loài hoa đã biến nàng thành một đóa hoa cúc trắng nhỏ..
Với người Ailen, cúc họa mi mang một hình hài, ý nghĩa riêng. Đó là biểu tượng cho các sinh linh bé bỏng chỉ kịp nhìn thế giới loài người một lần khi mới sinh ra.. Chúa rải hoa khắp núi đồi trần gian, để những đấng sinh thành vơi đi nỗi buồn. Đó cũng là lý do tại sao loài hoa này được gọi là Daisy - sự trong trắng, ngây thơ..
Người ta nói rằng, bạn sẽ không thể chạm tới mùa xuân khi bạn chưa đặt bàn chân mình lên 12 bông cúc họa mi..
Việt Nam, đất nước tôi yêu, cúc họa mi cũng có câu chuyện riêng, câu chuyện về sự hiếu thảo .. Câu chuyện về một loài hoa có bao nhiêu cánh thì có bấy nhiêu năm sức khỏe của mẹ, người con đã xé nhỏ cánh hoa, xé nhiều đến nỗi không thể xé nhỏ hơn được nữa. Tình thương mẹ, sự hiếu thảo của em đã được đền đáp.
Với tôi, cúc họa mi mang câu chuyện riêng, câu chuyện những ngày lập đông, mờ ảo, hoài niệm. Loài hoa bé , ý nghĩa lớn. Hà Nội của tôi đang vào những ngày tháng 11, những bông hoa chỉ có thể nhìn thấy trong vài ba tuần, liệu ai đó có biết?
Chợt nhớ vu vơ vài câu thơ cũ năm nào ...
Đông đã về mang theo nắng hanh hao
Cúc họa mi như vẫy chào mùa mới
Nhớ khi xưa anh nói mùa cúc tới
Anh sẽ về cho em vợi nhớ thương!
Cúc họa mi giờ đã nở trắng đường
Mà con tim không vơi niềm thương nhớ
Để từng đêm em vẫn hoài trăn trở
Nhớ về anh giờ đang ở phương xa.
Cúc họa mi nở trắng xóa rồi mà
Anh không về để tình ta thắm lại
Có lẽ nào tình chia xa mãi mãi
Bởi vì em khờ dại quá phải không?